
Lạc lõng giữa ngã ba đường ngày hôm nay, từng dòng ký ức của những buổi chiều xưa cũ quặn lại trong anh như những vết xướt mới vừa hôm qua.
Cuốn anh đi vào từng dòng người trên phố mưa, không muốn dừng cũng chẳng buồn đi tiếp, cứ thế như buông lơi như thể thuyền không bến.
Mưa dừng rơi nặng trĩu hơn cỗi lòng, đâu còn gì đâu mà nhớ? Đâu còn gì đâu mà vấn vương? Có chăng chỉ là những nuối tiếc mình anh mang, là những mớ vỡ vụn của một tâm hồn cô liêu dưới phố đông người nhưng chẳng thấy ai.